Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

“Người tình của Đà Lạt” ra sách ký sự

Chất văn bay bổng đến hoang vu nhưng trên hết là sát sàn sạt cuộc đời này, với những hiện thực ngỡ ngàng của thân phận đương cuộc, trực diện những vấn đề khuất lấp của thế sự…

Tập ký sự “Giã biệt hoang sơ” (NXB Hội Nhà văn và Phương Nam book, 7.2013) là kết tinh 20 năm làm báo của ký giả tự do Nguyễn Hàng Tình. Hơn một năm rồi, gã bỏ chân phóng viên “nằm vùng” của Báo tuổi xanh, ai nói gì cũng mặc. Nhiều người không hiểu gã đang cần một “không gian bút ký” cho riêng mình. Hơn 40 tuổi rồi, gã vẫn một mình… phấp phới với đất Tây Nguyên và những nhát cắt nhập cuộc, thèm khát bay bổng.

Lặng lẽ đường rừng, gã đào gã bới, ham mê biên chép những thương yêu - phi lý cuộc thế, trở nên cây bút day dứt trong lòng độc giả như một “người tình Đà Lạt”, “kẻ bảo vệ cao nguyên”… Gã không còn khái niệm “ngại va chạm” khi viết về người dân cày Tây Nguyên, như trong các ký sự: “Mùa nông dân thiên di”, “Một kiếp theo ong”, “Trên thảo nguyên MDrăk”, “Ngư phủ trên núi”, “Khi Đà Lạt đốt hoa”…

20 năm làm báo, Nguyễn Hàng Tình đã có hàng ngàn tin bài chất lượng cao định hình một cây bút. Một đồng nghiệp đã viết về Nguyễn Hàng Tình “không ai có một tình với thông kinh khủng và cháy bỏng như gã. Một cành thông rơi gãy cũng có thể khiến gã mất ăn mất ngủ. Một cây thông bị đốn hạ cũng làm đớn đau gã như chính phần thân thể của mình bị cắt bỏ”. Đên rồi sao thương tình, day dứt khi gã viết “Tiếng ghita bên rừng thông”, “Những ngày sương nhạt”, “Đưa Đà Lạt đi xa”, “Di sản nỗi buồn”, “Hành trình cà phê Việt”, “Đăk Nông còn nhớ không?”, “Bờ biển mênh mang”…

Tình không thích nói về chuyên môn công việc, thế nhưng khi nhắc đến bút ký, gã bỗng thao thiết: “Tôi làm ký sự vì thấy nó sống nhất, được dự trực tiếp vào nhịp đời. Đó cũng là mảnh đất tôi thấy mình sáng tạo nhất, thăng hoa và hoang vu nhất. Những người làm báo như tôi phải đi ghi chép những chuyện hằng ngày, lịch sử trong ngày. Riêng bút ký thì đi xuyên qua những cái đó, nó có hơi thở không gian của đời sống-báo chí, của thời cục, của sáng tạo. Bút ký mang bổn phận ghi lại thời cục đang diễn ra, phải viết ngay chứ không thì sẽ trôi qua, chẳng thể lúc nào viết cũng được…”.

Đào Đức Tuấn