Amanda Knox Một cuộc phỏng vấn về cuốn sách của Amanda Knox được chiếu trên truyền hình Hoa Kỳ vào khung giờ vàng đã vấn rất nhiều sự quan hoài của dư luận. “Waiting to be Heard”, cuốn sách của Amanda là những dòng tâm can khi nhẹ nhàng, lúc lại vô cùng đau khổ về quãng đời 4 năm cô gái đã phải sang trọng trong tù Italy. Cô rơi vào cùng tận trong nỗi đau khổ trong khám xét Italy. Ký sự của Knox là một tường trình dài mang bản sắc cá nhân về những khó khăn trong khám đường Italy, hoàn toàn gặp phải những cư xử không hạp của hàng ngũ cai ngục. Thỉnh thoảng, cô lại có những cảm xúc trái ngược đầy mâu thuẫn và lại vẽ lên một bức tranh hoàn toàn khác. Những tài liệu khác, bao gồm những bức thư viết tay của cô gái trong khi ở tù, những file lưu trữ và giấy tờ của cơ quan chức năng, đã nói lên những ấn tượng hoàn toàn khác về Knox, người luôn tràn ngập lạc quan trong những lúc tăm tối và khốn cùng nhất. “Đội ngũ quản ngục rất tử tế với tôi”, Knox viết trong cuốn nhật ký hằng ngày. “Họ thẳng thớm rà xem tôi có an toàn không, song song rất nhã nhặn. Tôi không thích cảnh sát nhiều lắm mặc dù họ cũng khá đàng hoàng nhưng chỉ vày tôi luôn gặp họ mỗi khi sợ hãi và bối rối”. Amanda tả các nhà tù Italy “khá cừ” với thư viện, tivi trong phòng, phòng tắm và đèn đọc sách. Không ai đánh đập cô và một người lính gác đã cổ vũ khi cô khóc trong phòng giam. Không giống như phần lớn ký sự được sắp đặt, những dòng tự sự này do chính bản thân Amanda Knox viết với những kỷ niệm về lần đánh bóng chày, những nét vẽ hoa nghệch ngoạc hay những nhạc điệu của Beatles. Knox kể lại chi tiết như một lính gác nam đã nháy mắt với cô khi cô nhận được những bức thư, như là một cách san sẻ niềm vui với cô. Có lần toàn khu ngục thất đồn rằng Knox bị bác sỹ nói nhiễm HIV nhưng những dòng nhật ký của cô lại cho thấy tình trạng thoải mái. “Người cai ngục nói tôi đừng lo âu, đó có thể là 1 kết quả lầm lẫn, họ sẽ kiểm tra lại vào lần sau”. Trong dòng nhật ký, Knox miêu tả những xúc cảm phấp phỏng, hồi hộp và lo lắng khi theo dõi từng bước chân của nghi can trước nhất bị buộc tội giết người, Patrick Lamumba, ra tù trở thành công dân tự do và bên vợ và các con của minh sau khi anh ta được xóa án. Cô hồi ức lại một lần bị thẩm vấn và bị ép buộc phải nhận tội. “Tôi quá yếu và kinh hoàng khi cảnh sát đe dọa sẽ giam tôi 30 năm tù. Tôi thất vọng và nói những gì họ thuyết phục tôi nói. Patrick – đó là Patrick, tôi nói”. Trong nhật ký của mình, Amanda Knox trình bày chi tiết buổi sáng cô phải viết lời đầu thú. Thậm chí những người cai ngục còn bắt cô viết nhanh. Tuy nhiên trong một bức tư gửi tới trạng sư của mình, cô lại nói mình không bị áp đặt gì cả. “Tôi ráng viết những điều gì mình có thể nhớ cho cảnh sát dù rằng tôi luôn nghĩ tốt hơn khi tôi viết. Họ ấn định thời kì cho tôi làm việc đó. Trong tin nhắn này tôi viết về nỗi ngờ, những câu hỏi và điều mà tôi biết là sự thật”. Điều này lại khá mâu thuẫn với những dòng sau đó, khi cô trình diễn.# Những tổn thương về ý thức mình phải chịu tại đồn cảnh sát: “Sau khi bị bắt, tôi bị giam trong một căn phòng trước một bác sỹ nam, một nữ y tá và vài viên cảnh sát. Họ đề nghị tôi cởi hết quần áo và dạng chân ra. Tôi rất bối rối trong tình trạng khỏa thân đúng trong thời gian chu kỳ. Chán nản và tuyệt vọng”. Viên bác sỹ rà và chụp ảnh những phần mẫn cảm của Amanda Knox. Cô gái viết: “Đó là điều đớn hèn và vô nhân tính nhất mà tôi đã phải qua”. Nhưng trong bức thư gửi trạng sư vào ngày 9/11, Amanda Knox lại biểu thị những trải nghiệm thường lệ. “Trong suốt thời kì đó tôi bị những bác sỹ soát. Tôi có một bức ảnh cũng như một số bản copy dấu vân tay của mình. Họ lấy giày và điện thoại của tôi. Tôi muốn về nhà nhưng họ nói tôi phải đợi. Sau đó là bị bắt, bị tống giam. Sau đó là Patrick, Raffaele”. Amanda sẽ được tẩy oan như thế nào sau 4 năm tù đày? Mời các bạn đón đọcNhật ký của nữ tù túng bị kết án oan (Kỳ 3)vào SÁNG SỚM ngày 27/7/2013. |