Điều trước hết tôi làm là khởi hành những chuyến đi ngắn quanh Baia Mare, mang theo chiếc máy ảnh và một chai rượu mận để giữ ấm
Tôi nhớ một trong số những người bạn cùng phòng trọ với mình là một người thích biên tập lại quơ những giấy má, và một bạn khác thì đóng vai đạo diễn nghệ thuật làm thuê việc tai vạ
Về cuốn sách Bumbata: “Vào năm 2005, phát ngôn viên của Văn phòng hành chính khám đường quốc gia hỏi liệu tôi có hứng với việc chụp ảnh ở những khám đường dọc đất nước Romania (có khoảng 30 nhà đá)? Nhưng ngay sau đó, tôi cảm thấy việc đến từng khám đường quả thực rất vất vả
Tôi luôn dè chừng họ đặc biệt khi đi lậu vé
Để làm điều đó, tôi đã đến thăm nhiều trại và sau đó chọn một nhà lao ở Aiud
Tôi chưa bao giờ chán khi nhìn ra cửa sổ khi tàu chạy nhanh
Tôi đọc một số bài trong đó, và chụp ảnh số còn lại với nghĩ suy rằng có thể cần dùng sau này
Cosmin đã dành nhiều năm chụp ảnh ở Cuba và cho ra đời 3 cuốn sách ảnh là Cuba, Transit, và Bumbata
Vào mùa đông năm 1996, trước Giáng Sinh, khi tôi quyết định chụp ảnh chuyến hành trình của mình trên tàu
Điều đó khiến tôi chợt nảy ra một ý: kết hợp những dòng chữ của họ trong cuốn sách ảnh, là kiểu trần thuật hợp lý để hoàn thành cuốn sách của mình
Tôi cũng chụp lại cuốn tạp chí của nhà tù có tên Ánh sáng từ bóng tối, lúc đó chỉ là bản viết tay và được đóng vào một bản cứng
Vừa rồi, anh mới nhận được học bổng báo chí của Rosalynn Carter
Tôi dần có hứng muốn bắt chuyện với những người đi cùng tàu, và thỉnh thoảng chuyện trò với họ, kể cả những người soát vé đầy quyền lực được gọi là Cha chúa ở Romania
Là một cố vấn và nhà lãnh đạo cộng đồng nhiếp ảnh ở Romania, anh cũng đồng thời là người đồng sáng lập ra nhóm nhiếp ảnh “7 Days”, tổ chức rất nhiều hội thảo và những buổi cắm trại chụp hình
Tôi dành 3 năm để chụp ảnh ở Aiud
Anh đạt được rất nhiều giải thưởng quốc tế cho những tác phẩm của mình
Vào năm 2009, anh cho ra mắt cuốn tùng san Punctum, dành riêng cho nhiếp ảnh nghệ thuật
Nếu có một điều tôi học được từ những tù hãm, thì đó là đừng bao giờ hỏi tại sao họ lại ở đây? Tôi rút ra kinh nghiệm này sau khi hỏi câu không nên ấy với một nữ giới lớn tuổi ở nhà pha nữ Târgsor
Tôi thậm chí thích cả mùi sắt nóng, và những cửa sổ đồ sộ giống như màn hình rạp chiếu phim
Cosmin Bumbut là một nhà đay nghiến, một nhà cố vấn, và là một nhiếp ảnh gia tài hoa. Tôi đi rất nhiều vào mùa hè và mùa đông, nhưng tôi dìm tôi thích đi vào mùa đông hơn. Tôi muốn chọn một nhà tù để thuận lợi cho việc chụp ảnh. Nhưng một bảo vệ nói rằng bà ta ở tù vì đã ném đá vào những đứa trẻ đang chơi dưới ban công nhà bà ta, và giết một trong những đứa trẻ đó.
Trong chuyến đi cuối cùng đến Aiud, tôi tìm thấy trong văn phòng của nhân viên Phục hồi tầng lớp một tài liệu có đầu đề Những tác phẩm văn chương của tầy.
Về cuốn sách Transit: “Khi còn là sinh viên, tôi thường bắt tàu về quê ở Baia Mare. Tôi luôn giành tình cảm đặc biệt cho những con tàu cùng cơ chế hoạt động phức tạp của chúng. Những tác phẩm của anh đã được trưng bày rất nhiều năm ở New York, Amsterdam, Madrid, và Rome. Tôi đã chứng kiến tuốt luốt các trạng thái cảm xúc vui, buồn và thậm chí cả những cảnh chẳng thể tin nổi khi thực hành dự án.
Anh học nhiếp ảnh tại Viện phim ảnh và kịch nghệ ở Bucharest (Romania), nơi anh đồng thời mở lớp dạy nhiếp ảnh. Bà ta nằm trên một chiếc cáng và được bảo vệ khiêng đi. Anh cũng làm việc cho rất nhiều công ty và nhiều chương trình truyền bá khác nhau.
Cho đến năm 2008, tôi đã đến đó 10 lần và mỗi lần tôi ở lại 5 ngày. Thời đó bạn không thể tìm được đôi găng tay nào như thế ở trong cửa hàng. Tôi nhớ lúc đó rất lạnh – khoảng âm 23 độ C – và mẹ tôi đã đan cho tôi một đôi găng. Tôi để ý thấy một bàn chân của bà sưng rộp và bốc mùi. Tôi chợt thấy thương cho bà và biểu hiện cảm xúc ngay lúc đó.
Tác phẩm của anh được in trên các ấn phẩm như Elle, Esquire, Marie Claire, LensWork. 18 năm trước, anh là một nhiếp ảnh thương nghiệp tự do.