Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Người chia sẻ ngay con nuôi hiếu thảo.

Ít học, biến hai công ruộng của gia đình thành mảnh vườn 30 gốc nhãn, anh Long làm thuê làm mướn khắp nơi để nuôi mẹ và bà ngoại

Người con nuôi hiếu thảo

Chín tháng sau hung tin đấu ập xuống. ”. Nhưng chỉ nghĩ đến việc để bà ngoại vật vờ trong bệnh viện thần kinh, cả hai mẹ con tui muốn trào nước mắt” - anh Long kể. Mặc đồ tây, đeo kính mát, về đầu xóm ông nhờ ngay tui dẫn đường”, anh Long kể.

“Tui thương cha, vẫn quan hoài lo lắng cho cha nhưng cuộc sống, gia đình ông đã ổn định, tui chẳng thể bỏ mẹ và bà ngoại, sống trái đạo lý được.

Lớn lên, học tệ lậu vì không có người kèm cặp nhưng việc nhà thì bạn bè cùng trang lứa không ai bằng Long.

Thế rồi đều đặn, anh Long vẫn thăm hỏi, liên lạc trực tính với cha nhưng khước từ ý định sum hiệp ở nước ngoài mỗi khi ông về nước. Rồi nhờ mối lái, anh Long cũng có được người vợ hiền và hai đứa con. Nghèo nhưng vẫn chứa chan yêu thương, hạnh phúc. Biết bệnh mẹ mình không thể chữa được, bà đành đưa mẹ về quê thờ cúng.

Trong câu chuyện của mình bà Lắm cứ nhắc đi nhắc lại anh Dương Đức Long là “thằng con của trời cho”. HCM. “Thằng Long quá may mắn”, “Số Long là số hoàng tử”. Đến khi cha mất vào năm 2007, hằng năm đến ngày giỗ tui đều dành dụm ít tiền, dẫn con lên thắp hương mộ ông nội cho tròn đạo làm con.

Ông Trần Văn Hào, chủ tịch UBND xã Nhị Quý, nhận định: “Anh Long là người hiếu hạnh có tiếng ở địa phương. Anh Long sinh năm 1976, con của người vợ thứ hai trong một gia đình ở TP. Trần Thị Tranh là mẹ bà Lắm. Chuyện Long được cha từ nước ngoài về đón râm ran cả làng. Năm đó, đám dạm hỏi của một chàng trai xóm trên với bà vừa được mấy ngày thì cha mất, phải hoãn.

Anh Long giúp mẹ tập đi sau khi bà Lắm bị gãy chân - Ảnh: Ngọc Tài Anh Long luôn tự tay coi ngó bà ngoại - Ảnh: Sơn Lâm Kỳ 1: Khó đi con cõng mẹ đi Kỳ 2: Gia tài của mẹ Kỳ 3: Điều kỳ diệu dành cho cha Kỳ 4: Anh mù bắt cá ven sông Nghe tiếng người lạ, đôi khi từ gian buồng phía sau lại có tiếng hỏi nhát gừng: “Ai đến thăm Trần Thị Tranh?”.

Đứa lớn đã vào lớp 3, đứa nhỏ đang học mẫu giáo lớn. Cũng từ đó mỗi khi ra đồng, bà Lắm phải xích mẹ vào cột nhà vì cứ vừa rời ra, bà Tranh lại lang thang biền biệt. Bà Lắm nhớ như in ngày nhận con: “Lúc ấy chẳng hiểu sao nhà kia lại không chịu nhận nuôi thằng Long nữa. ”. Không có anh thì không biết cuộc sống của bà Lắm và bà Tranh giờ ra sao”.

Thương mẹ, bà Lắm bắt bà Tranh phải ở nhà, còn mình nối làm tiếp hai công ruộng có sẵn nuôi hai mẹ con. Nhưng trong suốt câu chuyện, nụ cười bao giờ cũng thường trực trên khuôn mặt người thợ hồ hiếu hạnh. Rồi cả làng chưng hửng khi Long rất lễ độ, kính trọng, một dạ hai thưa với người cha vừa tìm lại được nhưng vẫn ở lại với bà ngoại và mẹ nuôi nghèo túng.

Quay sang chúng tôi, bà Lắm kể: “Má tui đã 97 tuổi rồi nhưng vẫn còn quậy được. Vậy mà tối không về, đến sáng hôm sau tui mới tìm thấy má ở tuốt trên Cai Lậy, chân không dép, đầu đội trời nắng chang chang”, quệt nước mắt, bà Tranh kể lại. Ít lâu sau, bà Lắm bắt đầu nhận thấy những biểu thị lạ từ mẹ mình khi bà Tranh cứ đôi khi lại nhìn qua bên con sông Nhị Quý mà lảm nhảm.

Đến năm lớp 6, Long quyết định bỏ học ra đồng giúp mẹ nuôi bà ngoại và rồi trở thành lao động chính trong nhà. Lần đó về ông định đón lại đứa con đã cho đi 16 năm trước.

Bon chen thân gái giữa đất Sài Gòn, bà Lắm bữa phụ quán cơm, bữa làm lao công, sáng tối vào chăm chút mẹ. Nấu cơm bằng rơm, chẻ lá đan lát, mọi việc Long đều khéo. Bà Tranh bị điên thật sự

Người con nuôi hiếu thảo

Chị Nguyễn Mỹ Phương - xuân đường Trường THPT Tứ Kiệt, láng giềng của bà Lắm - cho biết: “Gia đình bà Lắm tuy nghèo nhưng luôn sống chan hòa và yêu nhau. Hằng ngày anh Long đi làm phụ hồ, vợ quanh quẩn lột nhãn thuê, phụ giúp người ta bán hàng ngoài chợ, còn bà Lắm trông nom cho hai đứa cháu.

Chẳng biết lẽ gì, Long được 13 tháng tuổi thì cha anh ẵm con xuống cho một gia đình hiếm muộn ở cùng xóm với bà Lắm. SƠN LÂM - NGỌC TÀI  Kỳ tới:  Tròn đạo dâu con. Đỡ cái là chỉ quậy quành giường thôi chứ tui không còn phải xích lại nữa. Bú thép cả làng và chỉ có “sữa bột Bích Chi thời bao cấp”, anh Long ốm liên miên.

“Lúc ấy cha tui thuyết phục sẽ bảo lãnh cả hai mẹ con qua Canada. Bực lắm, nhưng anh Long không dám hỏi mẹ nhiều vì không muốn làm mẹ mình buồn. Có người thấy vậy hỏi tui có thích nuôi con không. Gần 40 năm nay, hai mẹ con chẳng bao giờ nói với nhau một lời về chuyện con nuôi, con ruột, dẫu anh Long đã biết chuyện mình là con nuôi từ khi đi học.

Khi gặp được cha của mình, biết cả thảy sự thật, Long thấy cũng thông thường. Lúc nhỏ, “bà ngoại điên” và “đứa con lượm được” luôn là tâm điểm để bạn bè xọc. Hơn 30 tuổi đầu, tự nhiên lúc đó nghe có con tui ừ đại”. “Hôm ấy cha về nhà láng giềng khi trước cho tui để tìm lại. Được hơn một tháng, bà Tranh lại trốn mất biệt khỏi bệnh viện. Chữ “xích” bật ra cửa miệng thì nước mắt bà Lắm cũng lăn dài trên mặt.

Hễ nghe tiếng lạ là bà lại hỏi vậy. 000 đồng công thợ nề mỗi ngày của anh Long và thu hoạch từ mấy gốc nhãn. Vợ chồng anh Long trông nom mẹ và bà ngoại rất tận tụy”. ”, Anh Long cười hiền. 16 tuổi, Long gặp cha của mình.

Nghe tiếng hỏi của bà Tranh, bà Lắm cười nhẹ nhõm, đáp vọng vào: “Có người thăm má nè, cơ mà phải ngủ rồi mới ra tuồng chuyện được”.

Dáng vẻ nhỏ nhắn, mái tóc bạc gần nửa, khuôn mặt hằn đầy nếp nhăn, anh Long trông già hơn tuổi. “Cứ dăm bữa nửa tháng tui lại ẵm nó lội bộ lên Bệnh viện Cai Lậy, riết quen mặt hết bác sĩ trên đó”, bà Lắm nhớ lại. Cả gia đình gồm sáu miệng ăn giờ chỉ trông vào 130. Mấy tháng trước, vì chạy ngăn đứa cháu 4 tuổi không cho lao ra đường, bà Lắm té gãy chân, không còn đi lại được, vợ anh Long phải nghỉ luôn ở nhà để coi ngó mẹ, bà và lo cho hai đứa con.

Anh tâm can: “Gặp cha tui rất mừng. Phải mất hai tháng sau, nhờ đăng báo, bà Lắm mới được người ta chỉ cho nơi mẹ đang lang thang giữa khu Chợ Lớn.

Người anh trai Nguyễn Văn Lộc theo cách mệnh từ mười năm trước, bị địch tra tấn trong nhà tù Côn Đảo đến hi sinh.

Ngày ngày bà Lắm ẵm anh Long đi một vòng trong xóm kiếm người gửi để đi làm đồng. HCM giờ) để chữa trị. “Tui đi làm về không thấy má đâu, nghĩ chắc bà đi đâu đó. 50 năm trước, đang cái tuổi hai mươi trẻ trung xinh đẹp thì bà Lắm bắt đầu khổ. Khi ấy cha Long đang định cư ở Canada. Thế là bỏ lại cả hai công ruộng dang dở, bỏ cả chuyện dạm hỏi, bà Lắm dắt mẹ lên Bệnh viện Chợ Quán (Bệnh viện Bệnh nhiệt đới TP.